Bởi vì…
Ngày mai con sẽ lớn.
Con sẽ đi học, có bạn bè, có thế giới riêng.
Sẽ có những lần con né tránh vòng tay mẹ, ngại ngùng trước nụ hôn của bố.
Sẽ có lúc mẹ nói “Mẹ yêu con”, nhưng con chỉ khẽ gật đầu rồi quay đi thật nhanh.
Con không còn bé bỏng như bây giờ – khi chỉ cần một cái ôm là con cười toe toét,
Một cái hôn là con lim dim ngủ ngon,
Một lời yêu là đôi mắt con long lanh như có phép màu…

Vậy nên, bố mẹ ơi…
Hãy ôm con thật chặt mỗi ngày.
Hãy hôn lên má con, trán con, bàn tay bé xíu ấy thật nhiều.
Hãy nói “Bố yêu con”, “Mẹ yêu con” mỗi khi có thể.
Vì những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy…
Mai này con lớn, lại trở thành những điều thật xa xỉ.
Không phải vì con không yêu bố mẹ nữa.
Mà vì con đã trưởng thành.

Tuổi thơ của con – một lần đi qua – là đi mãi.
Đừng để đến khi những cái ôm chỉ còn là kỷ niệm…
Ta mới ước được quay về phút giây hôm nay.
Hôm nay, bố mẹ đã ôm con chưa?
Nếu chưa… thì đừng chờ thêm một giây nào nữa nhé!

