…làm những điều tưởng chừng nhỏ nhặt như nấu ăn, vẽ tranh, chơi đồ chơi.
Vì sau này, khi con lớn, chính những khoảnh khắc bình dị ấy sẽ là những ký ức ấm áp nhất mà con mang theo suốt đời.

Con không cần một chuyến du lịch xa hoa.
Con không cần một món đồ chơi đắt tiền.
Con cần sự hiện diện thật sự của bố mẹ – trong những điều giản dị nhất.

Một buổi sáng cùng mẹ làm bánh pancake, bột dính đầy tay, khu bếp bừa bộn nhưng ánh mắt con thì sáng rực niềm vui.

Một buổi chiều vẽ tranh cùng bố, nơi cả hai chẳng ai vẽ đẹp, nhưng lại cùng cười nắc nẻ vì bức tranh “con rồng ba chân”.

Một buổi tối chơi xếp hình, gắn từng miếng lego nhỏ, nghe con kể những câu chuyện ngây ngô không đầu không cuối – nhưng lại là những điều chân thật nhất trong trái tim non nớt ấy.

Những điều ấy – nhỏ bé, vụn vặt, tưởng chừng không đáng kể…
Nhưng đó mới là tuổi thơ.
Không phải là iPad, không phải là điện thoại, càng không phải là những món quà đắt đỏ…
Mà là thời gian.
Là sự hiện diện.
Là ánh mắt nhìn nhau và trái tim thật sự lắng nghe.

“Mẹ ơi, chơi với con đi.”

“Ba ơi, con nấu xong rồi, ăn thử nha!”

“Mẹ tô màu giúp con con mèo này nha!”
Những lời mời ấy – đừng vội gạt đi vì công việc, vì deadline, vì điện thoại hay cuộc họp Zoom.
Vì rồi bạn sẽ nhận ra, một ngày nào đó… con không còn rủ bạn chơi nữa.
Khi con lớn lên, bạn sẽ rất muốn quay lại chỉ để được một lần nữa: – Nắm tay con tô màu,
– Cùng con nhào bột bánh,
– Hay đơn giản chỉ là lắng nghe con kể lan man chuyện ở lớp.

Vì con chỉ bé thế này một lần thôi.

Vì hôm nay con cần bạn – là điều không thể mua lại bằng bất kỳ số tiền nào sau này.

Và vì bạn chính là người bạn đầu tiên, là “người hùng tuổi thơ” trong lòng con.

Vậy nên, hãy dành thời gian cho những điều nhỏ nhặt…
Hãy cùng con nấu một món đơn giản,
Vẽ một bức tranh nguệch ngoạc,
Lắp một ngôi nhà bằng gỗ,
Hay đơn giản là ngồi nghe con kể về con sâu con kiến…
Bạn đâu biết được:
Những điều nhỏ nhặt ấy – có thể là những điều con nhớ mãi cả đời
