Vì chính qua những lần tập tễnh bước ra thế giới ấy, con sẽ từng chút một lớn lên, mạnh mẽ và tự tin hơn rất nhiều.
Làm cha mẹ, ai mà chẳng muốn che chở cho con.
Muốn con an toàn, không bị ngã, không bị tổn thương, không vấp phải thất bại nào trên đường đời.
Thế nhưng…
Nếu chúng ta cứ mãi giữ con trong vòng tay mình, thì làm sao con biết được ngoài kia có gì?
Làm sao con học cách đứng dậy sau khi vấp ngã?
Làm sao con biết tự tin, biết cố gắng, biết “à, mình cũng làm được điều này đấy chứ!”?
Đừng ngại để con tự mặc quần áo, dù lần đầu con xỏ nhầm tay vào ống quần.
Đừng ngại để con rót nước cho mình, dù nước tràn ra bàn một chút cũng chẳng sao.
Đừng ngại để con làm bánh cùng mẹ, dù bếp có thể lộn xộn cả buổi.
Đừng ngại cho con gặp gỡ bạn mới, học điều mới, trải nghiệm điều con chưa từng làm…
Vì bạn biết không?
Một chiếc cúc áo con tự cài được – là một bước tiến về sự độc lập.
Một lần làm hỏng việc – là một bài học quý hơn mọi lời răn dạy.
Một nỗi sợ con tự vượt qua – là viên gạch vững chắc cho lòng can đảm sau này.
Trẻ em không cần phải giỏi giang từ lần đầu tiên.
Điều con cần – là cơ hội để thử, để sai, để làm lại, và để tự tin bước tiếp.
Còn điều bố mẹ cần – là kiên nhẫn đứng sau, không làm thay con, nhưng luôn sẵn sàng nâng con dậy mỗi khi con cần.
Mỗi trải nghiệm – dù nhỏ – cũng là một phần của hành trình lớn khôn.
Con không học được sự dũng cảm trong sách.
Con không học được sự tự lập từ lời nhắc nhở.
Mà con sẽ học bằng chính những bàn tay lấm lem, những đầu gối trầy xước, những lần sai rồi sửa, té rồi đứng dậy.
Vậy nên hôm nay, nếu con bạn đang muốn thử điều gì đó mới mẻ…
Hãy nói: “Ừ, con cứ thử đi!”
Và nếu con thất bại, hãy nói: “Không sao cả, lần sau con sẽ làm tốt hơn!”
Và nếu con thành công, hãy nói: “Ba mẹ tự hào về con lắm!”
Vì con không cần là “đứa trẻ hoàn hảo”.
Con chỉ cần là đứa trẻ dám khám phá thế giới, dám sai và dám lớn lên theo cách của riêng mình.
