Những tiếng gọi con lặp đi lặp lại, liên tục, dai dẳng…
Có lúc đang họp online. Có khi đang nấu cơm. Có khi đang cố chợp mắt 10 phút sau một đêm thức trắng.
Thú thật là… có lúc mình đã thở dài. Có khi lỡ to tiếng. Có lần nghĩ thầm: “Lại gọi nữa à, phiền quá đi…”
Nhưng rồi…
Chỉ cần nghĩ đến một ngày nào đó, con sẽ không gọi mình nữa – tim lại thắt lại.
Ngày mà con đủ lớn để tự đi vệ sinh, tự ăn cơm, tự mặc quần áo mà không cần nhờ mẹ.
Ngày mà con có thể tự chơi hàng giờ mà chẳng thèm gọi bố.
Ngày mà tiếng gọi “bố ơi, mẹ ơi” không còn reo vang khắp nhà…
Mình sẽ thấy nhớ đến nhói lòng.

Những tiếng gọi ấy – ồn ào thật đấy,
Nhưng cũng là những tiếng gọi yêu thương, tin tưởng và cần nhau nhiều lắm.
Con gọi vì biết chỉ cần cất tiếng là mẹ sẽ xuất hiện.
Con gọi vì trong thế giới bé nhỏ ấy, bố mẹ là cả vũ trụ.
Con gọi vì yêu, vì muốn được quan tâm, vì chỉ cần bố mẹ lắng nghe thôi… con đã thấy an toàn.

Vậy nên, nếu hôm nay con gọi mình đến lần thứ 10…
Hãy thử đáp lại nhẹ nhàng hơn.
Thử nhìn con một chút lâu hơn.
Thử nói “Mẹ nghe con đây nè” với một nụ cười.
Vì rồi một ngày, chính những tiếng gọi ấy – lại trở thành điều khiến bố mẹ nhớ nhất trong đời.
Không phải là sự nghiệp mình từng theo đuổi.
Không phải là căn nhà mình đang ở.
Mà là…
Tiếng “mẹ ơi”, “bố ơi” vang lên trong căn nhà đầy nắng ấy, giữa những năm tháng tuổi thơ của con.

Có thể hôm nay bạn thấy mệt…
Nhưng hãy nhớ rằng:
Tuổi thơ con trôi qua rất nhanh.
Và có những điều, khi qua rồi… chẳng thể lấy lại được.

